Không có dòng sông nào nước bốn mùa đều đầy
Không có người làm thơ nào mọi bài thơ đều hay
Nầy bạn, các thi sĩ
Hãy yêu những cục đá trong ngày
Sẽ không có lời bình rốt ráo
Chỉ có những con chữ trệu trạo
May lắm,đời bao nhiêu đôi mắt xanh ?
Chữ viết xuống như lá rời cành, đi biệt
Và những tâm tình tiếp tục nghiêng chao
Động lực cho thi sĩ
Lời mời từ hư không cùng cảm tạ bước chân vào
Để đạt đến cái thăng bằng cho tâm thức
Nhưng làm sao cỏ úa, hoa gầy ?
Em làm thế nào biết nắng ở nơi đây ?