Bước ra từ cái đã là
Lại tìm cửa quỷ nhà ma đi vào
Lỗi không phấn diện, hoa đào
Càng không lỗi chỗ anh hào quăng gươm
Một đã là vĩ đại
Nhiều hơn một là gì
Thế giới nầy vô tận
Làm sao có thể đi…
Viết như thể cày sâu vào quá vãng
Để tương lai may có chỗ diệu kỳ
Đọc như thể hành nhân ngồi với sạn
Mong thấy vàng sau mỗi chuyến đi
Vui cái có, và vui cái không có
Chỉ dạy đúng là thầy ta, chỉ dạy sai là bạn ta
Nhân gian hành với ảo
Tìm ra cái thật là
Mỗi buổi sáng là một buổi sáng khác
Dù vẫn căn phòng xưa
Mỗi hơi thở thêm một tầng hoan lạc
Mỗi cành hoa như một đợi chờ