Em không nhớ được đâu
Ngày nào trong rừng sâu
Em và anh cùng trốn
Em vui tươi, bễ bầu
Cho anh ngửi lại mùi nước xưa nghe em
Cảm ơn ngày có gió
Ôi cái mùi thơm đó
Bao năm rồi còn thơm
Chuyện anh bộ đội hẹn tình nhân vào mùa lễ hội
Và em nữ hộ lý ôm bầu cần phải
Cũng chỉ là duyên sinh
Ngồi nghe người tù một thời đọc thơ tù và thơ “ phồn thực “
Chuyện người đàn bà đói lòng cùng niêu cơm gạo lức
“ Anh, no! “
………
Gió ngàn phương gió
những nỗi buồn che mùa trăng tỏ
nhân sinh
biển khóc thay lời…