Bỗng nghe hương tỏa đầy trong đất
Lại muốn bàn chân những biển khơi
Chữ dẫu vươn tay dài với mộng
Tình đành tặng vật bốn phương bay…
Rất nhiều điều đã mất đi
Thời gian buồn đến thế!
Chầm chầm với bình minh
Không làm sao có thể!
Gậy thần sách ước vòng tay cùng nghĩa tình
Muốn kéo ngàn hoa vào giấc ngủ
Lại sợ lòng tham giết chính mình
Dẫu thích biến em thành dáng núi
Và tôi tha thiết được làm mây
Ôm em, em chẳng làm sao biết
Một thuở tình tôi với núi nầy…
Tôi sẽ là tôi, vẫn chỉ là
Ngồi bên cổ thụ ngắm thời qua
Bao nhiêu tà áo bao nhiêu sóng
Cái còn, tưởng niệm cái chia xa…