Tại sao tôi thấy không là có
Để mắt em đầy những biển mây
Tại sao em đã là cây cỏ
Để bước chân tôi lạc với ngày
Tại sao không uống như người uống
Say để nằm, quên; chết để xa
Tại sao ai – oán đầy thiên cổ
Có nỗi sầu tôi, tiếp; nỗi người
Tại sao, thân mệnh hay tình nghiệp
Tại sao, chí lớn hay thời dư
Cũng muốn bên trăng mà múa kiếm
Sợ e Tiên khách lại châu mày
Tạị sao đã chẳng là câu hỏi
tôi đã từ lâu hết đợi chờ
dù vẫn trồng hoa bên cánh cửa
cùng nhìn bướm lượn với chim bay…