Tạm Biệt Văn Nhân

Ngủ đi Vân Nhân, Chết không hề chấm hết
Đi với về, hí lộng, một thời qua
Những buồn khổ, em không còn phải mệt
Đúng cùng sai như thể giọt sương sa…

Em đi nhé, đứa em trên mạng ảo
Mà tình ta, cảm tạ một thời quen
Em Thi Sĩ, anh chỉ là khách lữ
Dòng đầu tiên, em đã, một thân bằng…

Em vui đó, trăm năm là một khắc
Mai lại về, múa bút, giữa nhân gian
Chào một thuở, Mùa Thu vàng với lá
Chúng ta còn, miên viễn, chẳng sang trang

Leave a Comment