Ngồi nghe gió hú ngoài muôn dặm
Chợt hỏi sao mình giỏi thế kia
Nhìn xem em đứng trên đầu sóng
Chẳng hiểu từ đâu một bức tranh
Nỗi oan Ông Địa là gì
Mùa Hạ trời rất nắng
Uống nước cũng thành say
Độ lượng, buông bỏ, từ bi…
Suối nguồn của những sân, si
Làm chi còn biết làm chi bây giờ
Sách đọc tận bìa không thấy lý
Mai nầy đốt sách vấn tro than
Ở đâu hởi trái tim từ ái
Nở – những cành hoa – chúc thế gian