Hắn quên mình đã viết bao nhiêu bài thơ rồi
Cho đến khi hắn thấy ra chủ nghĩa thực dụng
Lạc cả dòng sông, lạc mái chèo
“ Trời đã sinh Voi, tất sinh cỏ “
Hắn không là con Voi
Hắn mang phận người bé nhỏ
Xưa vui với câu hò
Xưa mơ ôm cánh gió
Xưa mong dưới sao trời, trăng tỏ
Nhắp rượu, xem Hằng Nga…
Bây giờ thương những Thu xa
Làm sao viết được bài ca tặng người
“ Vui a !
Dù có thế nào
Tín tâm với bước chân vào thế nhân “
Đến được cùng không đến
Còn nhớ hay đã quên
Chẳng mong vào vô hạn
Cùng em thêm một ngày…