Có một thời như thế
Rồi ra
Có một ngày như thể
Rồi qua
Nàng nói: những cành hồng trong vườn đã đợi anh
Chàng đến, cỏ quanh nhà nàng đã vàng
Chàng viết vài dòng để vào hộp thư
“ Màu dẫu nhạt
Nhưng tình vẫn đẹp “
Tuổi trẻ mở ra cái vô hạn
Chàng bước vào chiến tranh và đi ra
Không tham dự nhưng nhìn ngắm
Chiến tranh buồn ở một nơi xa…
Thôi vào ” Đại Tạng ( Kinh ) ” mà ca ( hát )
sương rơi rớt hột, tình bao la tình