Thơ như vũ trụ
Bạn đi – không đến
Bạn rờ – không tới
Bạn hình dung – không được
Bạn muốn nó chết – nó vẫn sống
Bạn trù ẻo – nó tự nhiên
Thơ như Đạo
Bạn chỉ có thể cúng bái và cầu nguyện – dù biết nó không cho bạn được gì
Tôi chưa hề đòi hỏi ở thơ
Thơ không mong cầu tôi
Tôi một thời
Thơ muôn thuở
Duyên thôi – không nợ
Thơ không cần có tôi
Còn tôi, thơ là đạo
Tôi muốn thọc tay vào cái ảo
Lấy ra được cái vĩnh hằng