Em trở về với khung cửa đóng
Em mở và thấy ra
Anh bước chân đi với niềm hy vọng
Chỉ là
Mùa Đông nắng không nhiều lắm
Anh không cần phơi thơ của mình
Mùa Đông rất nhiều vùng tuyết phủ
Em có bao giờ thấy tuyết rơi ?
Em thử hình dung một người ngồi cùng tịch mịch
Với căn phòng bỗng dưng được thắp sáng
Rất nhiều khả năng đến từ một tưởng tượng
Nhưng nếu nó không từ tưởng tượng đây ?
Thật ra có nhiều điều không cần phải tin,
Rằng Thượng Đế đã chết !
Anh bắt đầu sám hối sự khờ khạo của mình
Cố gắng nắm giử một trái tim với một trái tim
Đã mệt !
Vậy mà,
Có lúc anh mơ !