Con người không thể sống với xác chết
Cũng không thể với sự thối rữa
Ngay cả những bệnh hoạn
Cũng cần phải bóc ra
Nhưng không phải tất cả
Như bạn
Như tôi
Chúng ta cõng trên lưng những điều không tưởng
Một cách an vui như thể gia tài
Khu vườn ngỡ không còn gì để mới
Một chiều ngồi trước cửa nhìn ra
Làn gió mát từ phương tây thổi tới
Con chim từ khóm lá “ quát “ bay xa
Tôi đọc lại những điều tôi có thể
Mùa trang nghiêm theo hơi thở đi ra
Tôi muốn uống cả trần gian hư loãng
Và muốn đi thâu hái cái không là
Tôi tập thả những điều tôi đã giữ
Tôi tập yêu bóng xế với trăng tà
Tập lấy tay lau dòng nước mắt
Của riêng mình sót tự mấy năm qua