Người khen thơ tôi một tiếng – tôi mừng – một tiếng khen
Người chê thơ tôi một tiếng – tôi mừng – một tiếng chê
Trong thời buổi ngay cả mắt nhìn đều bận rộn
Một dòng khen chê giá trị kể gì
Tôi thích làm thơ như người nghiện làm tình
Chỉ là bài thơ tôi thường ngắn
Chỉ là bài thơ tôi không nặng
Nhẹ như mây và rất dễ bay đi
Tôi không có gì tặng người nên dù thơ thiếu ký
Vẫn viết ra như chút lòng thành
Áo vải lều tranh
Chữ mang mùi của đất
Mai với mốt trong dòng đời tất bật
Ai còn giờ đứng lại ngắm nhìn sông
Ai còn giờ thể nhập với mênh mông
Rồi bỗng chốc thấy trần gian độ lượng