Ngồi nhìn nước chảy nghe sông khóc
Trong mỗi tương phùng những xót xa
Nước không biết được lòng sông ở
Sông hiểu làm sao nỗi nước chờ
Quay lại – một đi là lãng tích ?
Dõi nhìn – trăng lạnh bến Thu trơ !
Phế hưng thành bại từng trang lật
Mỗi bước hành theo chiếc bóng mờ