Cõi thơ người cõi thơ tôi
Cõi nào bát ngát dâu bồi cỏ hoa
Hạt sương về cõng bao la
Em vô lượng kiếp đùa ma đến giờ
Tỉnh từ bát ngát bơ ngơ
Hỏi em gái nhỏ bao giờ cởi dây
Giang hồ cầm một khúc cây
Đi từ đông đến đầu tây – khứ hồi ?
Cũng đành – như thể – rồi thôi ?
Có là kiến giải – hạ hồi – sẽ phân
Bước chân chưa đủ phong trần
Mời nhau – lá thắm – thu phần – xướng ngâm…