Ngừng làm thơ anh : Nhà hết gạo !
Ngừng ngâm thơ anh : Nhà không còn cháo !
Rồi sẽ ra sao anh : Nhà chẳng còn chi ?!
Chàng có hai mươi năm quên vần bằng vần trắc
Quên cái gọi là văn chương
Cày ngày với cày tối
Miếng cơm manh áo là thiên đường
Khi chàng ngồi đọc bài thơ cũ
Ôn lại thời xanh thương nhớ thương….