Trời ôm đất,đất trong trời giao hưởng
Tôi trong rừng thơ mộng bước chân ra
Chẳng có gì khi chiếc lá trôi qua
Vô tình đấy – lá một thời – thân thiết
Lá đã chết- không- chỉ là đời hủy diệt
Duyên nhân gian sao giử đến vô cùng
Lá tan vỡ và gió trời thân thiết
Mang chôn vào nấm mộ của thời gian
Chẳng chờ đợi nên chuyện còn chuyện mất
Là mây trôi không để lại gì nhiều
Tôi và lá hành nhân gian một thuở
Bao sắc màu tro bụi với thời gian
Ngồi gắng đọc từ muôn trùng ảnh vọng
Ngàn trang thơ đã phủ mấy mùa rêu
Giấc mơ xưa,như lá,đã thay màu
Đành huyễn hoá để thấy đời chân thực