Sóng Phủ Quê

Một thời- khổ kiếm với sầu cung

Tội nghiệp làm sao một chữ hùng

Những ngỡ vì dân làm lịch sử

Đâu ngờ dâu bể khó lòng chung

 Như chim tan tác về muôn nẻo

Thương triệu hồn đau buổi khốn cùng

Anh lính cũng đành khô nước mắt

Tâm tình chua xót xám thương khung

Mỗi khi nhớ lại ngày oan trái

Ra đi là để sớm quay về

Làm sao biết được làm sao biết

Viết một bài văn lạc mất đề…

Dù gì,cảm tạ ơn trời đất

Sớm tối còn nguyên sóng phủ quê

Leave a Comment