Bài thơ lạ mặt với người
Từng quên đến cả nụ cười cũng quên
Gánh sầu đi với mông mênh
Về đâu ngày cọng ngày lên với ngày
Tháng Ba còn đến mai sau
Trăng còn khóc biển còn đau đến giờ
Cũng đành cái buổi ngây thơ
Rằng đi là đến rằng chờ là xinh
Khi tôi hiểu được chính mình
Cái mơ là dõm cái tình là ngu
Đi, về, thất lạc thiên thu
Những hồn trôi dạt buồn ru nỗi buồn