Thưa thường mộng chỉ là cơn mộng nhỏ
Thưa thường đi chỉ quanh quẩn không xa
Thưa thường đọc chỉ là không hiểu nghĩa
Thưa thường yêu chỉ ôm mỗi vợ nhà
Thưa thường viết dòng văn không góc cạnh
Thưa thường trồng còn lại chẳng nhiều hoa
Thưa thường đợi nhưng người chờ chẳng đến
Thưa thường ngồi chỉ nghĩ được vu vơ
Em xa lạ có đủ dài tay với
Thương giùm người kẻ tục với hồn ma