tôi biết bây giờ và mãi mãi
bài thơ em chảy mãi đến vô cùng
tôi vẫn cứ đi về tay với bút
bước theo đời ghi vội những lời rơi
trận chiến cũ được coi là trầm tích
có cần đi khai quật những điêu tàn
người bước tới, người chưa hề đứng lại
một cây cầu, chúc tụng, những bình minh
em ngồi khóc với cuộc tình đã mất
sông âm thầm chở vội những sầu đau
tôi ngồi viết những lời buồn từ đất
chẳng mong gì thẩm thấu đến tương lai
lửa địa ngục và lửa đời bốc cháy
“ Mạnh Bà Thang “ cho từng mỗi con người
Quên quên hết như chưa từng đã sống
Một kiếp người,chuyện kể,một thời …không.