Tôi tin,
Không ai trong chúng ta viết hay hơn được
“ I love you ! “
Cũng không thể nào sâu lắng hơn
“ my God ! “
Rồi có một đêm tôi nhìn em ngủ
Ngôn ngữ biến mất,nó chẳng còn “ tôi yêu em “ hay “ Thượng Đế hằng kính “
Đêm quanh em trìu mến,tôi nhìn em bao la , em là một nhưng em là tất cả,em suối nguồn trong vũ trụ đầy hoa
Người con gái bước bên sông Thu
Thả xuống những điều ước
Nàng tràn đầy xinh đẹp
Không hề nhìn thấy lá vàng rơi
Bài thơ tôi không còn bung ra mà quay về
Không còn thiên thu chỉ còn là hiện tại
Không còn thiên đường
Không còn địa ngục
Một khắc đầy vĩnh cửu ở trong nhau…