SÔNG CỦA DÒNG SÔNG

Nhờ em mở ra thế giới của thơNhờ em kích hoạt bóng đêm thành ánh sángVì em, ngôn ngữ của chiến tranh đã trở thành hòa bìnhCó em cùng giấc mơ sáng tạo Thơ mởNhững chiều dài sạn đạoNhững cánh rừng thâm uNhững bình nguyên của gió Đi với trái tim hạnh phúcNgồi cùng thời …

Read moreSÔNG CỦA DÒNG SÔNG

TƯƠNG LAI

Mỗi sợi tóc có một phần hí tíchHay một phần bi kịch tự từ nguyênNgười vào trong cuộc đảo điênHai tay ôm cả một miền biển sâu Rất mực đau đầuBài toán hóc búa là tự thân chìm xuốngChết cho tình oan khổ cũng vui tươi ? Mai sau kiếp số đời thêm nữaTôi chẳng …

Read moreTƯƠNG LAI

GIẤC MƠ

Cái ta để tặng cho đờiDăm câu thơ gởi cho trời đất mangTrong thơ có bóng của nàngVà ta chút đỉnh dọc ngang tung hoành… Từ em một đóa hoa xanhTừ ta lơ đãng hôn thành giấc mơ

KHÓ

Hãy thiêu đốt thế giới chỉ để còn lạiTroHãy thiêu đốt tư tưởng chỉ để còn lạiEmTôi tự mình biến mất Nàng sinh cho tôi những đứa con bụ bẩm từ giấc mơCây Bồ Đề bám trụChờHư thể về vĩnh cửuTôi cứ cùng em với tử, sinh Thức giữa mông mênh chợt thấy mìnhYêu nhiều …

Read moreKHÓ

VẪN CÒN

Tựa vào mây ngắm mây trôiTựa vào em hỏi,Lần hồi sẽ tiêu ? Núi đồiMật ngữTrùng phiêuChữ là dại dộtÝ là tiến lên… Tôi không thể tự ru mìnhEm ru tôi với trong bình minh khaiĐạo tâm mở cửa hình hàiTôi xuyên suốt ?Lạ !Còn mai…Vẫn còn !

HIỂN LINH

Mỗi bước nhân gian một bước tìnhMỗi trường thiên mộng điếng hồn kinhNhưng sao với đóa hoa vàng ấyVẫn thắm như là được hiển linh ?

THƯƠNG ĐIỀU KHÓ THƯƠNG

Nàng tặng cho tôi chút tình hoa, cỏLớn lên mỗi ngàyNàng tặng cho tôi dăm điều nàng cóChúng tôi đồng hành không nắm vào tay Đất trời là khoTôi dẫn nàng vào kho lấyNàng bảo tôi ăn gian“ Anh chưa từng ở đấy “ Có những cái biết từ cái thấyCó những quà tặng là …

Read moreTHƯƠNG ĐIỀU KHÓ THƯƠNG

CÀ PHÊ SÁNG

Tôi có bao nhiêu năm ngồi quán tôi không còn nhớ nữa rồi“ Quán không người có tôi trong quán ““ Tôi bán đời tôi uống rượu chơi “Tôi của năm mươi năm về trướcTôi làm sao khóc đượcTôi đã biến thời gian làm khói thuốc trong ngày Thế giới có triệu triệu quán cà …

Read moreCÀ PHÊ SÁNG

HÁT GIỮA MÊ CUNG

Người cứ đi, nhớ bình minh ngồi lạiGắng làm tan men độc ở trong ngườiTa thời với thiên thu còn nhớ mãiĐã dại khờ ôm lấy một nàng tiên Nếu ai khác sẽ cho là tai hạiTa thời không, súng đạn nổ trong thiềnĐi chưa khắp nhưng không cần đi nữaNgồi ôm nàng rờ rẫm …

Read moreHÁT GIỮA MÊ CUNG

NỐI DÀI,

Có những hoang đường rất thật. Trong cuộc đời, đôi khi không cần gõ, cửa vẫn mở; dĩ nhiên, phải nhờ có ơn phúc. Tôi thích nhẩn nha ngồi gõ chữ như thể viết tặng vào hư không, cũng có thể là trò chơi- Mở của vô cùng. Tôi đang trang mình vào cõi vô …

Read moreNỐI DÀI,

KHÔNG CẦN CỞI ÁO

Một ngày, núi hết hoài nghiSông thôi tơ tưởng, bóng người chim bayLy trà là chỗ còn nhauTrụ trong vô trụ; mượn, vay; trả về Một ngày cảm tạ đam mêKhông em lối cỏ bờ đê thiếu tìnhNếu đời vắng bặt yêu tinhĐâu còn thánh nữ cho chàng nhả thơ Cảm từ những lúc vu …

Read moreKHÔNG CẦN CỞI ÁO