Nhờ em mở ra thế giới của thơ
Nhờ em kích hoạt bóng đêm thành ánh sáng
Vì em, ngôn ngữ của chiến tranh đã trở thành hòa bình
Có em cùng giấc mơ sáng tạo
Thơ mở
Những chiều dài sạn đạo
Những cánh rừng thâm u
Những bình nguyên của gió
Đi với trái tim hạnh phúc
Ngồi cùng thời gian thanh thản an nhiên
Em mở cửa thiền thất
Tôi khi nào
Chân tu…
Nhưng nếu thế giới với thời gian là những sông thu
Tôi chỉ là một “ Trí Giả Ngồi trong Cửa Biết Việc thiên Hạ “
Phần nhiều chắc tôi không được thế
Sáng vác cuốc ra đồng
Chiều ngắt vài lá trà bỏ vào ấm nấu…
Cảm ơn chiến tranh là điều không thể
Nhưng nếu không chiến tranh tôi đã là gì ?
Soi ngược vào thân phận
Soi ngược vào lịch sử
Nếu không có phân ly ?
Em là ai ?