HÁT GIỮA MÊ CUNG

Người cứ đi, nhớ bình minh ngồi lại
Gắng làm tan men độc ở trong người
Ta thời với thiên thu còn nhớ mãi
Đã dại khờ ôm lấy một nàng tiên

Nếu ai khác sẽ cho là tai hại
Ta thời không, súng đạn nổ trong thiền
Đi chưa khắp nhưng không cần đi nữa
Ngồi ôm nàng rờ rẫm với vô biên

Viết thơ tình để môi nàng trước mặt
Hôn một lần; dừng viết, lại hôn thêm
Đời hữu lý ta chơi trò vô lý
Với hình nàng, tâm cảnh, sáng trong đêm

Gắng bứt phá cái gọi là giới hạn
Rồi an nhiên theo với bước chân nàng

Leave a Comment