1 THÁNG 8, 2025

Tất cả đều đến với tôi trong sự yên lặng- một hành lang đầy bom đạn, một thành phố đầy nụ cười, một xa lộ thênh thanh, một biển xanh gào thét, một mây trời phiêu du, một bóng người tự tại, một ngọn đồi uy nghi, một con đường xanh lá, một động phủ …

Read more1 THÁNG 8, 2025

THỂ DỤC BUỔI SÁNG

Thở ra rỗngHít vào đầyPhình to, xẹp nhòLời nầy, Đạo GiaQuên trời, quên đất, quên taQuên em, quên cảDần dà thành không… Đạp xe, đạp mấy trăm vòngVân vê năm ngón nghe lòng thảnh thơiKhông gian lặngÝ tình rơiLười ghi…Thôi kệ…Ru đờiAn nhiên

TÌNH VẪN ĐÁ VÀNG

Cái tôi nào cũng giá trị nhấtCho nên đừng giẫm lên nhauCái tôi nào cũng đáng kính trọngKhông vì sinh trước, sinh sau “ Ta “ không là gì nếu “ ta “ đơn độcNgày sẽ kém vui khi thiếu nụ cườiSương nói và hoa nóiNgay cả mây trời cũng nói năng Mọi ngôn ngữ …

Read moreTÌNH VẪN ĐÁ VÀNG

NHÂN GIAN MỘT TẤC

Tôi mấy năm ròng đọc bạn taHôm nay vui thấy bạn vào nhàĐọc coi bạn viết cái chân ấyĐã quá lâu rồi chắc đủ a… Bạn không viết về nửa bàn chân đã cưaBạn viết- Facebook là một cái thùng rácBạn đem rác rưởi thả vào trongĐọc bạn mà sao thấy khổ lòng Cảm ơn …

Read moreNHÂN GIAN MỘT TẤC

ĐÙA VỚI CHỮ

Dù rằng, tụ, tán miên manCũng ơn người giữa đường quan chuyện tròDuyên văn không có hẹn hòTrường giang bá vạn con đò ngược, xuôi… Nàng không bạo hành chàng bằng búaNàng mềm mỏng cởi phăng áo lụaEm mời anh dùng bữa sáng cùng emNếu không đủ đầy, có thiếu, sẽ mang thêm Bạn ta, …

Read moreĐÙA VỚI CHỮ

NHÀ RƠM VÁCH ĐẤT

Em là lá rụng trong tôiTôi đem lá ướpĐể màu không phai… Nàng không phải là láTiên nữ lạc trần aiChàng cưu mang phàm thứcNhìn thôiRồi thở dài Thấy nhau thế đã đủTrong tay là tham lamNếu mỗi ngày đều đượcNhìn em là đủ rồi

TƯ DO

Sự thôi thúc là làm sao chuyễn ngữĐể thiên thư về ngự trái tim nàngSự thôi thúc là đào sâu quá khứCó thật tình tiền kiếp đã yêu nhau ? Hồn nhiên như bướm bayTâm anh đó, em lượn vòng nếu mõiCười như hoa vàĐậu ở trên tay

KHÔNG VÌ KHOẢNG CÁCH

Nàng,Nếu anh là thi sĩAnh làm thơ tán em không ?Chàng,Nhìn vào cõi mênh môngAnh là thi sĩ anh khôngTán nàng Bút thần vi diệu nhờ hoaNỗi buồn khép lại nhờ ma hóa hìnhTôi nhờ emPhút lặng thinhMột vầng trăng nhỏMang tình viễn phương… Chàng vẫn thế vàNàng vẫn thếNhững đi về sớm, tối lạc …

Read moreKHÔNG VÌ KHOẢNG CÁCH

VÒNG TRÒN

Em thành kinh tụngBuồn không ?Anh đem nỗi nhớ về khôngKhó lòng! Cứ là thế,Từ ngàn xưa vốn thế…Chưa có từng ngoại lệThế gian yêu Viết, viết, viếtVề một điều rất cũMong mắt nàng, giả dụCó tôi trong Những đường tròn như là dài mãiCó đấy màXa nhau

VUI VỚI THỜI GIAN

Truyện ngắn cô ấy viết buồn quáThơ anh ấy viết buồn quáRượu làm nát thơLệ làm khét thơ Nếu mỗi ngày chúng ta không sống trong tình yêuEm đủ sức đi trong ngày mới ?Đem hạnh phúc chứa trong chờ đợiGiữ cho lửa ấm mặt trời Tôi mỗi ngày khuyên tôiViết những điều không thểMơ …

Read moreVUI VỚI THỜI GIAN

30 THÁNG 7, 2025

1,Chữ là phương tiệnEm ngó xuống chân cầuTôi bước vộiĐường xa2,Những con bướm nơi nầy không nhiềuLắm lúc mong tôi sống đơn giảnNhưng ước mong thường không dễ đượcNên chân dung em là khoảng cách gần3,Em không là triết giaTôi không cần ngắm núiEm cứ là thi caTôi suốt đời theo đuổi4,Giả lập để cóEm …

Read more30 THÁNG 7, 2025