NHÂN GIAN MỘT TẤC

Tôi mấy năm ròng đọc bạn ta
Hôm nay vui thấy bạn vào nhà
Đọc coi bạn viết cái chân ấy
Đã quá lâu rồi chắc đủ a…

Bạn không viết về nửa bàn chân đã cưa
Bạn viết- Facebook là một cái thùng rác
Bạn đem rác rưởi thả vào trong
Đọc bạn mà sao thấy khổ lòng

Cảm ơn Facebook không giới hạn
Tuổi đời, trọng lượng của văn chương…
Nhiều người…Facebook, ngôi chùa nhỏ
Ghé lại, đùa vui…chuyện cũng thường…

Nhưng bạn là ai, khinh tất cả !
Tôi đành mời bạn khỏi sân chơi

Leave a Comment