Em thành kinh tụng
Buồn không ?
Anh đem nỗi nhớ về không
Khó lòng!
Cứ là thế,
Từ ngàn xưa vốn thế…
Chưa có từng ngoại lệ
Thế gian yêu
Viết, viết, viết
Về một điều rất cũ
Mong mắt nàng, giả dụ
Có tôi trong
Những đường tròn như là dài mãi
Có đấy mà
Xa nhau