HẾT ĐƯỜNG SÁM HỐI

Cảm ơn đời đã có nhauKệ ngày mai với sắc màu biến thiênCũng đành mang chút niềm riêngDấu vào con chữ ngoan hiền lướt mau Không còn dấu hỏiThật ư ?Một con đườngThêm mấy con đườngGiống nhauTôi không gãy khúc “ PHƯỢNG CẦU…”Tôi đem ý thức ngoài câu di hành Trải tình vào khói mông …

Read moreHẾT ĐƯỜNG SÁM HỐI

THAM CẦU

Chàng đả đến và nói với cánh hoa rằngMật ngữ không hề che giấuKhi hai trái tim bình lặng đến bên nhau Vạn vật đổi màuChỉ có một màu không đổiXanh từ muôn xưa Chàng cảm tạ ngôn ngữCon thuyền trong nhân gianChở tình yêu lướt sóngNơi con tim đèo bòng Chàng trôi về vô …

Read moreTHAM CẦU

EM VUI LÀ ĐƯỢC

Đoạn cuối của cuộc đời thế nào anh ?Không có đoạn cuối !Chỉ có trong thu dăm chiếc lá rời cànhChỉ có mùa đông vài bông tuyết nhỏChỉ có mùa hạ nắng vàng trải đầy trước ngõVà mùa xuân thác nước reo vui… Chúng luân hồi đấyCon người, nói cho cùng, cũng là lau sậy …

Read moreEM VUI LÀ ĐƯỢC

VỚI NGƯỜI, THIẾT THA

Sáng ra vườn ngắm cỏ hoaVào nhà nấu nước pha trà đọc thơCảm ơn,Từ bốn phương trờiVới tình thêm nặng, với lời… khó ghi Làm một cuộc phiêu bồng không cất bướcThêm những cái bắt tay dù rất mực mơ hồTrên những con đường tâm thức điểm tôMùa hái trái, những bình nguyên bông trái …

Read moreVỚI NGƯỜI, THIẾT THA

NÓI VỚI HƯ KHÔNG

Em hãy cứ là tiên trong cổ tíchTa một ngày có được đã thiên thuEm mai dẫu chìm sâu vào tịch michTa còn em dù đến một phương nào Và cứ thếHoa mỗi ngày mỗi nởMùa mai cònChỉ có một mùa xuân

CHO NGÀY MÃI ĐẸP

Em thử ngộ nhậnRằngEm yêu anh ! Trời, Chúa, Phật ơiCó một người mê sảngCứu giùm ! Anh không thích để lý trí nhào nặnThường viết chữ vô duyênHy vọng em sập bẩy Em cứ tỉnh như SáoBay hoài ở trên caoAnh ngước mặt nhìn mãiĐã bay đi phương nào ?!

ĐIỀU NẦY CHÂN THẬT

Trong thời đại mà mọi nguồn cảm hứng đã không còn nhiều lắmNếu bỏ đi sự tưởng tượng phong phú của chúng taĐời sống buồn hơn đá Trong thời đại mà mọi tư tưởng về đạo đức được coi là lời nói dốiChúc tựng về sự gian tráSuy nghĩ thế nào để lừa lọcChèn ép …

Read moreĐIỀU NẦY CHÂN THẬT

CHUYỆN KHÓ

Mời em vào giữa hư vôCùng anh, gối lá thu khô, tự tìnhKéo nhân sinh đến vô hìnhKhông còn soi mói, chúng mình tư do… Chút ý nghĩ buổi sángKhi thời gian làm con đòAnh quên quách sự thậtThế gian đầy âu lo Mời em tư tưởng màu xanhBàn tay nối với, vòng quanh đất …

Read moreCHUYỆN KHÓ

TÔI LÀM TOÁN CỌNG

Tôi thấy mình không cần phải thoát ra khỏi mê cung cám dỗ, cứ sống với và thơ thẩn với, cứ ra đi không cần phải quay về, cứ mỗi ngày cọng một lê thê, cứ lết thết phá gông cùm giới hạn, cứ phô diễn và nếu cần mù quáng, loạn tay ôm và …

Read moreTÔI LÀM TOÁN CỌNG

TRẢI VÀO VÔ HẠN

Đôi khi chỉ một nụ cườiĐã đi gần suốt kiếp ngườiCòn mơ Đôi khi từ một bài thơLại mong thấy nguyệtLại chờ thấy hoa Đôi khi từ cái chẳng làEm vào khai giảiMở ra trùng trùng… Đôi khi cười cợt chính mìnhTrải vào vô hạn thân tìnhCó ?Không ?

SỐ CŨNG CÒN MAY

Chưa đủ giang hồ, chẳng đủ thơThòng câu, thả chữ; chỉ ầu ơAnh nhìn, chú nó gan to nhỉChị ngắm, buồn nôn suốt cả giờTrời đã bất thông, còn bố láoĐất nào đủ biết, mặt bơ bơCùng người thiên hạ tranh cao thấpSống giữa nhân gian một kẻ khờ… Vẫn biết số nầy ôm đít …

Read moreSỐ CŨNG CÒN MAY

THƠ NÓI

Ở một nơi đôi tình nhân vừa cởi áoAnh nhớ tới emChắc nhà còn gạo Ở một nơi mọi bài thơ đều là thơ KÍNH BÁCAnh nhớ tới emEm chẳng còn gì Ở một nơi mọi bài thơ mang dạng điếu vănAnh nhớ tới emHiện anh còn sống Ở một nơiĐáy nước trăng cười mỉmAnh …

Read moreTHƠ NÓI