TÔI LÀM TOÁN CỌNG

Tôi thấy mình không cần phải thoát ra khỏi mê cung cám dỗ, cứ sống với và thơ thẩn với, cứ ra đi không cần phải quay về, cứ mỗi ngày cọng một lê thê, cứ lết thết phá gông cùm giới hạn, cứ phô diễn và nếu cần mù quáng, loạn tay ôm và loạn cả tay sờ; nàng- ối kìa…tôi lơ đểnh làm thơ- em, thánh nữ với tấm lòng đại hải; những suối tóc sẽ dài ra mãi mãi, để tôi bay trên từng sợi mơ hồ; bàn tay nầy gõ suốt đến hư vô, em có trốn, không thể nào trốn được; tôi một thiền nhân mang trái tim ngang ngược, vào trong thơ cùng trải mộng trong thơ
Nàng giận chàng, nhưng chàng không biết
Bài thơ vô tư nói lời thân thiết
Nàng trốn chạy chàng nhưng chàng cứ lần theo

Chàng cảm ơn nàng vô kể
Nếu không có nàng chàng sẽ làm chi
Chỉ mới nghĩ thôi đã hụt hẫng kể gì…
Cứ bung phá như đã từng bung phá

Tôi chỉ là tôi một người nhẹ dạ, yêu cô nương và rất thích làm thơ, cam nhẫn ra đi cùng khao khát đợi chờ; mông mụi đấy cũng là thanh tỉnh đấy
Tôi trải hồn tôi không cần che đậy. Tôi yêu em, tôi nói “ Tôi yêu em! “
Với thế gian tình tôi không cần phải kiêng khem- Tình thêm một tôi vui mừng cọng một

Leave a Comment