Chưa đủ giang hồ, chẳng đủ thơ
Thòng câu, thả chữ; chỉ ầu ơ
Anh nhìn, chú nó gan to nhỉ
Chị ngắm, buồn nôn suốt cả giờ
Trời đã bất thông, còn bố láo
Đất nào đủ biết, mặt bơ bơ
Cùng người thiên hạ tranh cao thấp
Sống giữa nhân gian một kẻ khờ…
Vẫn biết số nầy ôm đít vợ
Làm gì hiểu được; thế, duyên, cơ