BỆNH ĐÃ VÀO XƯƠNG
Khổ rồi,Lẩm cẩm như sưHạt sương trên cỏ coi nhưNgọc ngàBây giờ lẩm cẩm quá màGặp ai cũng thấyNhư là Thúy Vân… Mai nầy,Chắc phải canh tânQuên ta tàn cuộcPhá dần bủa vâyVới em mừngLễ hội ngày
Khổ rồi,Lẩm cẩm như sưHạt sương trên cỏ coi nhưNgọc ngàBây giờ lẩm cẩm quá màGặp ai cũng thấyNhư là Thúy Vân… Mai nầy,Chắc phải canh tânQuên ta tàn cuộcPhá dần bủa vâyVới em mừngLễ hội ngày
Ngày sẽ dài lê thê nếuNgày sẽ buồn tênh nếuNhững bản tin sẽ không có gì nếuVà ban mai sẽ như thế nào ?Cuộc người chết, sống ?Tâm tình hư hao ? Không thể khác nên chi đành tưởng vọngNhiều hơn một giờÍt hơn một phútQua cánh rừng nầy sẽ đếnQua biển xanh để có …
Tiếc nơi nầy không phải thần tiên cốcVà ta không có phép màu gìNên mùa thu tự do vàng láKệ bên ngoài mưa nặng hạt lâm li Tiếc bình sinh cuộc đời đá ta chưa đủTiếc bình sinh không học được nhiềuTiếc đạo tạng mang theo vẫn còn giấy trắngMuốn ghi nhưng mà chẳng biết …
Khi ý thức tự cày trên chính nóEm bao xa cũng chỉ một tầm nhìnKhi vũ trụ là khoảng vườn thu nhỏLằn ranh nào quá khứ với tương lai ?
Một ngày,Ta chợt hiểu raTrái tim thường mộngChỉ là mộng thôiMột ngày,Em giởn cùng tôiCho anh hết đểSớm hồi đem chônMột ngày Khổ Đế lâm bồnTôi không Diệt ĐếLiên tồn bóng em… Một ngày nàng viết cho tôiKhi nào anh viết đến hồi “ hỏa thiêu “Tội tôi,Nhớ ít buồn nhiềuBuồn đôi môi mọng mỹ …
Em có thể hoá thành mây đượcNhưng em không thoát thế gian nầyTa truy hư ảnh ngưng thành tượngĐể mãi em còn với bóng ta Không có rượu cứ viết trường thiên túy mộngVòng tay ôm vạt nắng của thiên hàVẽ, vẽ mãi cõi tinh thần truyền tốngTa ôm em, và cả, ta hôn em …
Đừng khô khốc về thời đại nầy và cũng đừng khô khốc về thân phận chúng taBởi mọi niềm vui đã nhờ nỗi buồn mà có mặtĐừng thả xuống lời vô cảmCho một bình minh tô vẽ nhiệm màu Cảm ơn thời gian, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn nàng với những ngón tayThế giới …
Nhớ đừng khô cạn trái timChúng ta còn phải đi tìm bóng nhauMột bàn tay gọi bàn tayMột đôi mắt đợi u hoài tháng năm Em là tiếng gọi của dĩ vãngEm cũng là hơi thở của tương laiTôi ngồi cùng em trong mỗi sớm maiThả cầu nguyện vào không gian cùng thâm tạ Nhớ …
Khi con chữ đã không còn con chữMà là tham dự đất trời cùng tiếng nói của hư khôngTôi và em chèo thuyền trên một dòng sôngThả xuống nước một chút tình mơ vọng Thời của sóng làm nên sóngMột con người đánh động cả muôn dânMột chữ ký ban ra mang áp đặt thánh …
Ý thức dội thẳng xuống con chữCon chữ dội thẳng vào tim ngườiNhói Bài thơ vô thức nóiCũng có thể là hỏiVì sao em nhíu mày ? Đừng phác giác quá giới hạn, nghe emBài thơ hôn vội trên đôi máKhông phải là lời tỏ tìnhChỉ là tô vẽ với bình minh Cái đau phá …
Đừng so găng trong chiến trường vô diệnChỉ nên ngồi tà tà ôm lấy bóng mà thươngNhàn tay gõGọi văn chươngMay ra thêm một cô nươngNhìn vào Nhưng cứ mộng mơ càng nhiều, càng tốtỦ dột từng quenChữ cứ viết làm trường giang vô tậnBiết đâu chừng được một giai nhân Khoái hoạt là không …
Cũng có lúc nghe lòng quạnh vắngCũng lắm lần thức trắng trong đêmDò tìm trang mạng ngồi xemNhững hồn thiên cổ, những lòng tương laiCười một tiếng bi, hài tương kiếnQua ngàn năm thường, biến thế nàoNhân sinh hai chữ anh hàoTrên từng bước cuộc bôn đào đến cayDẫu cố gắng học bày tô, vẽĐành …