Đừng so găng trong chiến trường vô diện
Chỉ nên ngồi tà tà ôm lấy bóng mà thương
Nhàn tay gõ
Gọi văn chương
May ra thêm một cô nương
Nhìn vào
Nhưng cứ mộng mơ càng nhiều, càng tốt
Ủ dột từng quen
Chữ cứ viết làm trường giang vô tận
Biết đâu chừng được một giai nhân
Khoái hoạt là không uống rượu nhưng say
Không có em trong vòng tay nhưng nghe ấm bàn tay
Bung phá hết những xích xiềng vô bổ
Vào trong thơ hôn nhẹ má cô nàng
Thiên hạ chí cả là gì ?
Học người xưa cài hoa cúc lên mũ
Cũng có thể đối thoại cùng trúc
Nơi những chồi xanh
Hay có thể quán tưởng ngồi trên lá vàng
Trôi theo dòng nước
Một ngày cứ thế
Chín nhớ với mười thương