Tiếc nơi nầy không phải thần tiên cốc
Và ta không có phép màu gì
Nên mùa thu tự do vàng lá
Kệ bên ngoài mưa nặng hạt lâm li
Tiếc bình sinh cuộc đời đá ta chưa đủ
Tiếc bình sinh không học được nhiều
Tiếc đạo tạng mang theo vẫn còn giấy trắng
Muốn ghi nhưng mà chẳng biết ghi chi
Ngồi nghe mưa, nghe mưa
Ngọn đèn khuya không nói
Một về tám cõi
Tám cõi về đâu
Mừng cái nhớ không bạc màu
Mừng biến vẫn còn hóa được
Mừng vết xướt thôi đau
Mừng có thể ngồi trên lưng chim hạt
Nhìn qua, ngó lại
Đòi gì hơn cư an