TRONG TIẾN TRÌNH VÔ NGÔN

Cứ chảy và chảy và chảyNgay cả trong quá khứCứ đi và đi và điMặc dù không tham dựHãy viết và viết và viếtDù không chút trầm tưChúng ta cần không gianChúng ta cần văn tựMột ngày vốn không dàiNhân sinh một kiếp lữTừng dòng sông đi quaTừng bình minh tưởng vọngĐể tâm mình làm …

Read moreTRONG TIẾN TRÌNH VÔ NGÔN

SƠ NGỘ

Thử coi khô héo chính mìnhBiết đâu gỗ đá thình lình trổ bôngThử coi dệp quách đèo bồngBiết đâu vạn dặm non sông trử tình Hoa râm là một tiến trìnhBạc đầu là một cõi bình minh khaiViệc dù đúng, việc dù saiQuanh năm đánh tố; đường dài, vẫn thua Tín tâm mở một cảnh …

Read moreSƠ NGỘ

HY VỌNG

Trả lại phố chàng với rừng an trúTrả lại con đường về với thảo lư xưaTrả lại hết để mai còn nhập thấtBiết đâu chừng thấy được chữ vô ưu BẤT CHỢT Đôi khi một cái bóng ngồiVắng đi lại thấy bồi hồi một haiBài thơ chở một hình hàiVà tôi ngồi nhớ về ai …

Read moreHY VỌNG

VỌC VỚI THỜI GIAN

Hắn không có khả năng làm mới chữ nghĩaNhưng hắn thích chính mình mãi trẻ trong thi caBởi thế nên hắn thường ngồi lập dịTưởng về không gian có một nàng, vàDấu chấm chấm cho người thay hắn viếtBởi hắn vốn khinh cuồng nên ngữ nghĩa yêu ma Hắn không có khả năng làm ngưng …

Read moreVỌC VỚI THỜI GIAN

CHỮ TỰ KHAI SINH

Những ý tưởng trong một phútBắt gặpSau một phút không còn nữaChúngĐi đâu ? Em có thể đọc bài thơ không chữHay thanh thản ghi vàoCó những tầm nhìnThoắt đã bay caoVà hội ngộ đã trở thành nghi hoặc Ta thường sống trong mỗi giờ, chớp, tắtThường lang thang vào những lối không trăngKhông tìm …

Read moreCHỮ TỰ KHAI SINH

HÓA HÌNH

Em cơn gió ấy ngưng thành thựcỞ mãi cùng ta trong trái timƠ hay sao có người vơ vẩnCứ thế hồn nhiên nhớ một người Trái tim còn một căn phòngEm cành hoa nở theo dòng thời gian

CỨ COI LÀ CHẲNG BIẾT

Dung nhan ấy như có gì huyền hoậcVà hình như gió nhột cả tim ngườiTừ hôm nay chỉ còn viết nụ cườiVà tươi thắm trên từng trang hy vọng Nầy cô gái Việt Nam môi hồng má thắmNgày vui theo bước chân vuiNầy cô gái thường ngâm “ câu hò vĩ dặm “Cứ ngâm vang …

Read moreCỨ COI LÀ CHẲNG BIẾT

MỘT NGÀY CHƯA QUA

Hắn cầu nguyện như từng cầu nguyệnMột ngày như mọi ngày ?Không, một ngày khác chứEm về như khói bayHắn ngồi làm hiền giảƯu tư một nét mày Một giờ ngồi nhìn chúng diễn binhLính Bác Hồ diễn binhTất cả đều ngoại hóaTrừ răng, dế trên mình… Khoe điều không đáng khoeChúng “ diễu hành …

Read moreMỘT NGÀY CHƯA QUA

KHÔNG VIẾT CŨNG HOANG ĐƯỜNG

Có những điều như thếChìm sâu vào máu xươngCó những người như thểKhông lằn ranh, biên cương Có những điều không thểViết ra thành hoang đườngChỉ chính mình tự biếtTự cười và tự thương Hắn thích ngồi to nhỏTừng chữ từng chữ thườngHãy để điều ẩn mậtỞ trong từng hạt sương Chẳng có điều bí …

Read moreKHÔNG VIẾT CŨNG HOANG ĐƯỜNG

KHÔNG CÒN BAO NHIÊU

Những dòng chữ viết về quá khứKhông mong đánh động tương laiKhông cưu mang một tiếng thở dàiNếu như có, chỉ vài giọt lệ

CÂU CHUYỆN THỜI GIAN

Không nên lý giải vì đâu nàng tức giậnNhư không cần biết cuộc đời cà thọt với thiên thuCó những con chim hỏi mãi ngục tùSao không nhốt giùm chim đôi cánh nhỏ Từ dạo em về qua phố đóVô tình sợi tóc quấn thời gianHay vô tình có một kẻ đi ngangKhông hay biết …

Read moreCÂU CHUYỆN THỜI GIAN