CÂU CHUYỆN THỜI GIAN

Không nên lý giải vì đâu nàng tức giận
Như không cần biết cuộc đời cà thọt với thiên thu
Có những con chim hỏi mãi ngục tù
Sao không nhốt giùm chim đôi cánh nhỏ

Từ dạo em về qua phố đó
Vô tình sợi tóc quấn thời gian
Hay vô tình có một kẻ đi ngang
Không hay biết mùa thu hoài lãng đãng

Không nên hỏi những tâm tình lựu đạn
Nổ banh thân nhưng cứ nổ một lần
Có thể nào chỉ là một phân thân
Nổ tơi tả nhưng vẫn còn nổ nữa

Em là không gian em là điểm tựa
Vừa quen nhau đã vội vã tan hàng
Vì, không là vì nhưng chuyện cứ qua trang
Lại đi tiếp một mùa trăng tháng tám

Hắn vẫn biết nhân sinh là cõi tạm
Nên yêu người không nhất thiết phải trăm năm
Người qua đi hương còn lại chỗ nằm
Nuôi ảo giác dẫu không còn chân thực

Hắn vẫn sống với mỗi ngày- ký ức
Thương bài thơ chung cuộc chẳng bao giờ

Leave a Comment