NƠI TẦNG SÂU ẤY

Thú vị thế nào khi thức dậy thấy ra những gì muốn thấy, một chút thân thương , một chút mặn nồng, một màu vàng tròn nhỏ giữa hư không, một ánh mắt mang mùa thu rất lặng, một nụ cười tưởng vọng, một đài trang…Nàng rất chi li về những gì nàng kểChàng thì …

Read moreNƠI TẦNG SÂU ẤY

VÔ THỨC

Khi chỉ còn là mùa thu của qúa khứ, anh có buồn không ?Khi em đã ngoài tầm của hy vọng, anh có buồn không ?Khi em chết, anh có sầu một khắc ?Và thắp hương như thể vợ mình ? Khi chỉ còn có anhVới căn phòng rộng, trốngMột cành hoa vô thức nở …

Read moreVÔ THỨC

KHÔNG OÁN HỐI

Đời không đủ bảng chỉ đườngTôi đi mất hương về phương trời mùMò tìm trong chốn hoang vuMò nhầm khóa cổng ngục từ mở ra… Trong tù là một cành hoaTiện tay khóa cửa tôi và riêng tôi

CHỈ LÀ HƯ CẤU

Tôi viết thơ mỗi ngày, bảo tôi là một người mơ mộng, cũng đúng thôi. Tôi mơ mộng. Tôi sợ ngay cả sự mơ mộng của mình.Tôi viết thơ mỗi ngày, bảo tôi là một tên hoang tưởng, cũng đúng thôi. Với trùng trùng duyên khởi, tôi lạc về tôi.Tôi viết thơ mỗi ngày, thấy …

Read moreCHỈ LÀ HƯ CẤU

CHUYỆN TỪ SƯƠNG KHÓI

Hư ảo cả sao anh hoài tưởng vọngCuộc tình nào rồi cũng xuống sông sâuTình chẳng thật sao anh hoài trông ngóngVề một điều tan loãng ở mai sau… Chàng cười nhẹ; anh từ không, biết cóCảm ơn dù chỉ một phiến mây cheNếu có lúc anh với đời tiêu thấtEm cùng anh dong ruổi …

Read moreCHUYỆN TỪ SƯƠNG KHÓI

TRƯỚC KHI ĐI LÀM

Chúng ta rồi sẽ chết đuối hếtThật không đó anh ?Chúng ta sẽ phải bò hếtTrời thấp quá trần nhàChúng ta sẽ đấu láo hếtEm yêu mình hôm qua… Cô nương vào trậnMúa gươmCô nương ra trận, chiến thươngBắp đùiĐừng than vãn nó, cô ui…Chỉ là túy ngoại những lờiGió, mưa

27 THÁNG 8/2025

Có những người ghét nhau từ cái nhìn đầu tiênCó những người thương nhau từ cái nhìn đầu tiênCó những cái nhớ không biết vì sao đã nhớCó những giấc mơ như kỳ lạ trong đờiCó những con người đến với để trùng khơiCó những tâm tình “ mai rồi sẽ kể “Có những thứ …

Read more27 THÁNG 8/2025

NHƯ LÀ THỦY CHUNG

Chàng từ mở cửa thi caXới tung ức triệu tinh hà tìm nhauTrang thơ từ ấy đến nayTrăng từ cố quận lưu đày vẫn mang

NHƯ MƠ

Nàng bay, chàng có bay đâu chứMà cũng lên cao thế mới kỳNàng đi, chàng vẫn ngồi trong cửaVậy mà thích thú khó lòng ghi Thênh thang tình mộng không biên giớiCho dẫu bên trời vẫn có nhau

CÀI HOA

Đến khi nào thế giới nầy được nhìn như ngôi nhà lớnKhông còn bá quyền chủ nghĩaKhông còn cây gậy và củ cà rốtKhông còn phân tranh để có hòa bìnhKhông còn hai tay cầm súng và miệng giảng Thánh KinhKhông còn sau lưng đâm dao và trước mặt nói lời đạo đứcKhi nào con …

Read moreCÀI HOA

CHỈ LÀ TỒN TẠI

Nho gia,“ Dù thế nào con phải gắng còn lại ““ Dù thế nào con cũng yêu cuộc đời nầy “Chàng từ quá nữa đời mâyPhần đời còn lại mong gầy nhân duyên Người xưa chép kinh, thưChàng ngồi viết chữKhông dám sánh với tiên hiềnChỉ mong thả xuống điều mơ ướcMột thuở hành không …

Read moreCHỈ LÀ TỒN TẠI

THÍNH VÔ THANH

Khi,Mọi thứ đến từ câm lặngMọi thứ đọc từ câm lặngMọi thứ nói cùng câm lặngMọi thứ hiểu từ câm lặngNàng trăng đã chẳng còn trăngNàng hoa đã chẳng còn hoaNghe từ câm lặng ngân ngaNgắm từ áo lụa quấn tà huy khai Khi em về chuyển hóa taKhông lời,Đọc bởi thiên hà vô ngôn