Nho gia,
“ Dù thế nào con phải gắng còn lại “
“ Dù thế nào con cũng yêu cuộc đời nầy “
Chàng từ quá nữa đời mây
Phần đời còn lại mong gầy nhân duyên
Người xưa chép kinh, thư
Chàng ngồi viết chữ
Không dám sánh với tiên hiền
Chỉ mong thả xuống điều mơ ước
Một thuở hành không nói được gì
Chàng biết chàng không còn “ như thế “
Lệ từng mặn cả con sông
Nguyễn Trãi,
“ rằng thân như ngọn cỏ bồng “
“ tuy bay muôn dặm nhưng lòng không đi “
chàng như kiếp cỏ sống
lấy phước trời mà đong