Tôi viết thơ mỗi ngày, bảo tôi là một người mơ mộng, cũng đúng thôi. Tôi mơ mộng. Tôi sợ ngay cả sự mơ mộng của mình.
Tôi viết thơ mỗi ngày, bảo tôi là một tên hoang tưởng, cũng đúng thôi. Với trùng trùng duyên khởi, tôi lạc về tôi.
Tôi viết thơ mỗi ngày, thấy ra ngày rất hẹp, thấy hoang tưởng thế nào cũng không mở nỗi đường bay…
Đời lắm lúc biết sai mà cứ phải
Mũi tên nầy tôi không bắn vào em
Tôi làm gì có tên, tên tự có hình hài
Cả cung kiếm cũng chỉ là giả tưởng…
Tôi viết thơ mỗi ngày là một điều khờ dại, tôi ươm tình trên biển sóng bao la; tôi bước vào, với sa mạc là hoa, với bão tố cũng cần như sóng lặng; tôi viết thơ nên hồn không bằng phẳng, đường gập ghềnh con chữ khó thăng hoa
Đi và đi và đi
Tâm biến tôi còn lại
Viết và viết và viết
Mười trang; chín rưởi, phai…
Tôi vừa lang thang trên mạng
“ một hạt cát cọng một hạt cát bằng hai “
“ một đống cát cọng một đống cát, bằng một “
Có gì như…sai ?
Khi thơ là một quyển tiểu thuyết nhỏ
Tôi hư cấu mỗi ngày cho sự thật khai sinh