KHÔNG LÀ GIẤC MƠ

Ý thức tôi thả xuốngCó thể gọi là thơVà thường tôi sẽ dánKèm theo một giấc mơ Em cứ mãi trong tôi là rượu ấmLà tình thân, là tặng vật đất trờiAn lạc nhé, ngày thu đầy tiếng nhạcHãy an bình, Thiên Chúa ở cùng em

CHĂN TRÂU

Có những điều không thểCam đành không thể với trăm nămCó những điều khó kểKhó ngay cả kể với trăng rằm “ Hãy cười lên, anh bạn ““ Chẳng có gì phải buồn ““ Vững lòng nghe, anh bạn ““ Thế giới nầy, chờ anh “ Không phải mạnh cùng yếuChỉ vì đám mây kiaNgười …

Read moreCHĂN TRÂU

NGU ĐƯỢC CÀNG HAY

Cứ ghép nối những điều như hạnh khúcĐến một ngày hạnh phúc sẽ về taCứ tưởng tượng ôm bóng nàng mãi mãiKệ mai nầy có lúc khổ đời ta Cứ thích được một đời mơ mộng mãiChữ từ trời và thơ tự bao laCứ đắm đuối kệ mùa thu chung cuộcTa yêu nàng đâu phải …

Read moreNGU ĐƯỢC CÀNG HAY

TÌNH LÀ GÌ

Người xưa hỏi“ Tình là gì ? “Ta nay biết đượcTình là chi…Hởi ơi vì trái tim không tuổiTa biết nhưng không biết nói gì !

CỨ THẾ

Cứ là ánh sángSoi đường nhéCứ là lu rượuĐể người sayCứ là đôi mắt bên trời ấyCứ là thơ chuyển có hoa bay

NGỒI ĐỢI BÌNH MINH

Chưa có một đế quốc nào trường tồn mãi trong lịch sửMọi cố gắng để lấy lại vị thế siêu cường không đơn giản là trò chơi thuế khóaMọi cố gắng lấy lại vị thế siêu cường không đơn giản là cướp đất dành dânMọi cố gắng lấy lại vị thế siêu cường không đơn …

Read moreNGỒI ĐỢI BÌNH MINH

KHÔNG THUẦN CHIÊM BAO

Biết và biết chưa bao giờ đủ cảNhư xưa bầu trời chỉ có trăng, saoNhư tình ái là một trường hư cấuVà bài thơ là những chuyện thêm vào Rồi bất chợt một ngày tôi hiểu đượcBầu trời kia không chỉ có trăng, saoTôi lại viết, cũng chỉ là hư cấuBầu trời kia thêm mấy …

Read moreKHÔNG THUẦN CHIÊM BAO

KHÚC RỜI

Ví như thơ chết trong nàngYêu thương buổi ấy mơ màng mai sau………… Mùa thu đến với lá vàng lá đỏLá dẫu vàng, dẫu đỏ có sao đâu…Lá không đỏ mới là điều đáng nóiEm làm sao biết được lá thay màu ?!……. Từ diễm tuyệt thành thu vàng bi lụyTừ thăng hoa bỗng mở …

Read moreKHÚC RỜI

VẪN MÀU LÁ XANH

Một thời thơ đến từ chiếc oanh tạc cơMột thời thơ đến từ trăng mộngMột thời thơ đến tự vu vơNó thuộc về quá khứMột thời thơ không đến từ đâuMất chỉ nhìn em chữ nhiệm màu Mai kia, ngàn tuổi, nhớ nhauTrăng mùa thu cũ vẫn màu lá xanh

QUA NHỮNG SỢI DÂY VÔ HÌNH

Đọc “ Lê Vĩnh Tài “ sáng nayVới những xiềng xích vô hìnhVà sự nô lệ tự nguyệnCùng nỗi buồn về thơHiện lênNhững câu thơ đi viết một quyển THƠ khác ?Về những điều chỉ dành cho những triết giaMột triết đạo ?Một thôi thúc ?THƠ có thể đứng lên ?THƠ không thể !Nhưng THƠ …

Read moreQUA NHỮNG SỢI DÂY VÔ HÌNH

KHÁC NHAU

Bỗng dưng tôi thấy tôi giàu quáTôi có thơ và thơ có emNhân sinh một kiếp đòi chi nữaKhi bốn phương hoa một cõi tình…Cô ấy bảo tôi sao không làm một người đàn ông tốt với vợ con mà mỗi ngày mỗi làm thơ yêu ” nàng “…Tôi thật không biết một con người …

Read moreKHÁC NHAU