Mời.

Chẳng phải thần tiên : Mời tới cửa !Không là trăng gió : Cứ vào sân !Trong ta, vũ trụ là am, thấtChân đạp huyền hư, bước giữa trần.

Đã Nhiều

Ơ kìa, cái giậu mồng tơi,Ơ kìa, áo lụa một thời còn xanhsáng nay, theo chữ, tìm vềthấy hàng giậu của nhà ai, hoa vàng em ngàn sau vẫn thênh thangem ngàn xưa vẫn đài trang với ngườitôi ngồi với chữ và tôiquê nghèo, mấy lá mồng tơi, đã nhiều…

Hú Hí

Thế giới nầy có hai hạng người không giống aiMột được gọi là thi sĩ; một được gọi là triết giaMột,cái gì cũng thơ; một, cái gì cũng hỏiKhi một bài Thơ Đường được viết xong, rất nhiều màn xào mặn, xào chay đã mấy phùa thổn thứcKhi “ Thượng Đế “ là gì ? …

Read moreHú Hí

Soi Lại Tiền Căn

Không viết nữa những gì ma mộ cũLời hôm qua, tội lỗi ngắm bây giờMong được nhìn, em là cả một trời thơVà bánh trái trên em, là chữ nghĩa Không viết thôi, nhưng vẫn về hoang địaNgồi tương tư, như chẳng thể là mìnhRồi tự cười, thân mật với bình minhTa sống chết trong …

Read moreSoi Lại Tiền Căn

Nếu

Vợ chàng,Nếu một ngày anh không có thiên hạAnh chưa từng có thiên hạVợ chàng,Nếu một ngày anh không còn làm thơThơ chưa từng là của anhVợ chàng,Nếu một ngày ngay cả chiếc lá cũng không còn yêu anh nữaTrong trái tim anh, em còn nguyên vẹnVợ chàng,Nếu mùa Xuân không vềNụ cười em đã …

Read moreNếu

Thường Mộng

Vũ trụ của hắn thời nhỏ thôi chẳng có bao nhiêu để chứaThời gian có buồn có khổ có sướng có vuiNhững bài thơ hôm qua, hôm nay, ngày mai còn mãi ngậm ngùiNhững bài thơ bước ra từ tĩnh mịch Sông của hắn chảy ngược về những lòng phế tíchMong hồi sinh hoa trái …

Read moreThường Mộng

Hư Hóa

Thử hư hóa, những gì ta có thểRồi mang theo, như chẳng có gì mangVà em nhìn sẽ rất mực bình anNgười ấy cũng như ta – Tình đã đốt ! Thử hư hóa một thời, sao dại dộtMay sẽ quên, một thuở đã yêu ngườiThử hư hóa, biết đâu chừng thiêu chộtNhững tàn phai, …

Read moreHư Hóa

Chữ Khóc

Khi những dòng chữ không có máu chảyKhông có một dòng sông, không có một con đườngKhông có một giọt sương…Thật tội ! Những con chữ tự mình trăn trởTự mình đan xen tự mình bùng vỡTự mình đi tìm chút thân tìnhTự mình nhạt nhòa, trôi dạt, u linh Ngồi nghe chữ khóc, và …

Read moreChữ Khóc

Tôi Đọc

Tôi đọc,Người ta chửi “ Cô gái vót chông “ !Không ai chửi thằng bắt cô làm hề hát bội ! Tôi đọc,Người người chửi Tàu cướp đất cướp biểnKhông ai hỏi “ vì sao ? “ từ cụ Phạm Văn Đồng ! Tôi đọc,Lắm người chê dân ngu, thất họcKhông ai chê người lãnh …

Read moreTôi Đọc

Treo đèn

Chiều nay đứng nhìn những bóng đèn con tỏa sángvề một đêm Noelmắt anh vỗ tay và hồn anh vỗ tay có những điều đến từ bí nhiệm“ Chỉ mình em hiểu thôi ! “Hãy cùng tiếng chuông, thứcQuên nỗi ngày xanh xao Dù biết chắc không có ngày tận thếThượng Đế không làm mặt …

Read moreTreo đèn

Hỏi Em

Hỏi em,Cơn mộng du nầySẽ đi tới bếnSẽ gầy tới duyên Hỏi em,Rằng những muộn phiềnSẽ theo sông nướcMai biền biệt trôi Hỏi em,Mây tựa đỉnh đồiLà thăm viếngNhững lộc chồi trong xuân… Giờ tôi lẩm cẩm với mìnhĐi không thấy nỗi lộ trình bước đi….

Thấy

Những dòng chữ thay trái tim , bứt nửaThả lên trời để tỏ một tình yêuBài tháng chạp thấy hương trầm trước cửaDài đôi chân thương nắng sớm mưa chiều… Những dòng chữ mang hành trình của lửaVề bên ta thân mật ấm bàn tayNhững dòng chữ mang muôn trùng của gióVề khuyên ta trời …

Read moreThấy