Soi Lại Tiền Căn

Không viết nữa những gì ma mộ cũ
Lời hôm qua, tội lỗi ngắm bây giờ
Mong được nhìn, em là cả một trời thơ
Và bánh trái trên em, là chữ nghĩa

Không viết thôi, nhưng vẫn về hoang địa
Ngồi tương tư, như chẳng thể là mình
Rồi tự cười, thân mật với bình minh
Ta sống chết trong từng ngày chết sống

Chưa biết đủ non cao cùng biển rộng
Tâm của trời và máu của thương đau
Yêu hồ ư ? ma quỷ hiện từng ngày
Ôm lấy nó,vòng tay, yêu lấy nó…

Bài tháng chạp, ta tự mình chúc thọ
Thêm một ngày đọc lấy một ngày văn
Bài tháng chạp, mùa xuân về rồi đó
Giọt Cam Lồ, chỉ một, rũ tiền căn

Leave a Comment