Vũ trụ của hắn thời nhỏ thôi chẳng có bao nhiêu để chứa
Thời gian có buồn có khổ có sướng có vui
Những bài thơ hôm qua, hôm nay, ngày mai còn mãi ngậm ngùi
Những bài thơ bước ra từ tĩnh mịch
Sông của hắn chảy ngược về những lòng phế tích
Mong hồi sinh hoa trái một thời
Hắn vẫn khuyên mình không là một cuộc rong chơi
Đừng nhìn ngắm nhân sinh như một trường hí lộng
Hắn có một thời mang trái tim, thường mộng
Sẽ về đâu ? Cần thiết, phải về đâu ?
Nếu như nhân gian không có một cây cầu ?
Và biển cả ngoài kia đầy những sóng ?
Dù thế nào hắn vẫn hoài hy vọng
Tâm thức Việt Thường sẽ tỏa sáng giữa trời cao
Cùng những hồn thống khổ, hết xanh xao
Người nước Việt sẽ trùng hưng sông núi Việt
Giống Hồng Lạc sẽ, thiên thu bất diệt
Tôi với người cùng một ước mơ chung
Mai lại Tết chúng ta cùng đón Tết
Về Thăng Long chúc tụng nước non Hùng…