BIẾN

Thuở trốn vào thơ chỗ núi nonThuở ôm em ngủ dưới trăng trònEm là cổ tích, em là mộngĐâu biết giờ đây chuyện vẫn còn Chỉ khác mây đen và tuyết đỏThay vào ngờ nghệch viết vu vơEm cười đủ chết thần tiên đóNhưng dẫu sao- nàng- vẫn cảm ơn Ta bạc đầu qua muôn …

Read moreBIẾN

CŨNG CÒN THÔNG MINH

Bờ cát mịn thiên thu nằm trắng bụngMặc mưa dầm, sóng vỗ; chẳng kêu caTôi mãi miết đi trong lồng ánh sángCự đi hoài, đi mãi, vẫn chưa ra… Là bất lực, là cúi đầu nhận mệnhTrò chơ nầy không có thắng và thuaCon đường thẳng cong lúc nào chẳng biếtTrái hồng mềm có lúc …

Read moreCŨNG CÒN THÔNG MINH

CHO ĐẾN MỘT NGÀY

Thoát khỏi trái tim anhTrái tim anh quá nhỏBay ra thế giới của anhThế giới của anh quá hẹpMở cửa tháp ngà anhNhìn lại con đường Ngày nầy tháng nầy năm nầy hư không hiện một đóa hoaNgày nầy tháng nầy năm nầy có một người biết thêm màu của địa ngụcTrên trang văn nầy, …

Read moreCHO ĐẾN MỘT NGÀY

NỐI DÀI,

Tôi thường bất giác nhớ về câu thơ HaiKu “ lang thang mà không đi, “ câu thơ nói về một nhánh rong trôi, một cánh lục bình; tôi cũng như nhánh rong đó, cũng như nhánh lục bình kia; đã rời xa quê hương như thể là thiên mệnh. Tôi không thích thiên mệnh, …

Read moreNỐI DÀI,

VÔ BIÊN

Khi anh biết có con thuyền trên biểnEm là thuyền nên biển khóc ngon ơAnh không biết có em là ly rượuNên vô tâm uống cạn không ngờ Biển khóc ngất bởi con thuyền quậy quáAnh tan tành vì rượu đến không hayBiển không chết bởi muôn đời vẫn biểnChỉ còn anh; nhìn rượu- chắp …

Read moreVÔ BIÊN

NHÀN THOẠI

Thơ viết dường như chuyện mỗi ngàyTấm lòng như thể khói sương bayVề đâu để được tâm hoàn hảoCó thể trăm năm vẫn trật trầyEm ở phương nào trong bốn biển ?Đành ngồi tâm sự với trời mây !Ngàn xưa ai kẻ cùng ta thứcMời cạn cùng nhau một cốc đầyRũ áo phong sương cười …

Read moreNHÀN THOẠI

NỐI DÀI,

Đọc Nguyễn Thanh Duyên ” tinh thần cường tráng ” trong thân thể tiều tụy “ “ tôi không thể không ngây ngô cười. Phải chi cái tinh thần không cường tráng thời tốt biết mấy. Ôm vợ mỗi ngày với tinh thần cường tráng. Nhớ người mỗi ngày với tinh thần cường tráng. Mơ …

Read moreNỐI DÀI,

CÓ MỘT HÀNH LANG KHÁC

Vẫn là mai của hôm quaVẫn là tích lục trong tà huy bayVẫn là hoa cỏ lắc layVẫn là tiếng gõ đều tay mỗi ngày… Là nổi nhớ trong tờ mộng tưởngLà thiên thu một hướng tìm vềCứ còn mãi với đam mêCứ cỏn ủ dột tay đề, nhớ thương Cái khờ khạo miên trường …

Read moreCÓ MỘT HÀNH LANG KHÁC

HY VỌNG

Ngồi nghe “ Hành trình của một chuyển hóa “Và nghe một cái tên đi vào huyền thoại “ ĐẶNG TIỂU BÌNH “Ta thật đợi một con người như thếCho một Việt Nam

CŨNG VUI

Nàng thơ trên núi, tôi trèo núiTôi trèo quên bẵng đã bao nămNhìn lên, núi vẫn dường như thếTôi vẫn hình như mới khởi đầu Chết tiệt, nhân gian ngày ngắn quáLại còn cơm, áo, gạo, tiền- vâyMột năm được mấy ngày leo núiÔm vào đá tảng, phổ lời cây Tôi không với tới, tôi …

Read moreCŨNG VUI

MẤY PHÚT ƯU TƯ

Chữ bất lực làm nên thơ khổ lụyChữ sầu tư nên thơ cũng mơ hồEm thất lạc nên thơ đành mất lốiAnh cũng nghe chừng trợt khỏi cơn mơ Trời tháng tám cớ sao lòng hiu hắtAnh thật tình thức dậy lúc ban sơNhìn bàn phím, lại thấy cần ngủ lạiChuyện thời gian, có giữ, …

Read moreMẤY PHÚT ƯU TƯ

TÔI BAY

Nầy, nầy, con nước đang trôiCó khi nào nghĩ rằng thôi nhớ nguồn ?Tội cho thân phận chuồn chuồnĐang bay mà cứ nghe buồn vẩn vơ Nầy, nầy, chú cứ làm thơViết trường nhập mộng, viết tờ phá khôngTâm vào vũ trụ mênh môngBiết đâu đôi mắt còn, không; không còn Can chi mà phải …

Read moreTÔI BAY