CŨNG CÒN THÔNG MINH

Bờ cát mịn thiên thu nằm trắng bụng
Mặc mưa dầm, sóng vỗ; chẳng kêu ca
Tôi mãi miết đi trong lồng ánh sáng
Cự đi hoài, đi mãi, vẫn chưa ra…

Là bất lực, là cúi đầu nhận mệnh
Trò chơ nầy không có thắng và thua
Con đường thẳng cong lúc nào chẳng biết
Trái hồng mềm có lúc ngọt thành chua

Khung cửa hẹp, ờ ờ khung cửa hẹp
Một mình ngồi không bán cũng không mua
Xưa xuống núi nay quên đường về núi
Thôi cần gì cùng hoa, cỏ phân bua

Tư với tưởng cũng may còn tư tưởng
Em biến hình, ta bấm độn và theo

Leave a Comment