Tôi thường bất giác nhớ về câu thơ HaiKu “ lang thang mà không đi, “ câu thơ nói về một nhánh rong trôi, một cánh lục bình; tôi cũng như nhánh rong đó, cũng như nhánh lục bình kia; đã rời xa quê hương như thể là thiên mệnh. Tôi không thích thiên mệnh, nhưng hình như thật sự cuộc đời được bủa vây bởi thiên mệnh. Chúng ta ở trong đó, như thể cái ta đã được viết trước. Tôi ghi nhận hành trình của chính mình. tôi bước nhiều lần về hướng không tôi.
Hôm qua, trên trang mạng nầy, tôi lại hình dung ra một thứ “ lang thang mà không đi “ khác. Tôi ngồi nghe một cách chăm chú những câu nói từ một cô gái xinh đẹp trẻ trung vê : “ một người sẽ thiếu sót vô cùng nếu không biết “ bốn, sáu. “ “ Tôi không biết “ bốn, sáu. “ Lần đầu tiên tôi thấy mình bỗng dưng trôi theo chữ; cũng có thể tôi tôi theo cô ấy về những điều với tôi có vẻ vui vui. Bốn và sáu là bốn nét và sáu nét theo cách viết chữ của người Tàu. Cha mẹ ơi; tôi có phải người Tàu đâu mà hiểu được cách viết nầy; dù tôi có một thời ngâm nga “ gia nhà, quốc nước, tiền trước, hậu sau …“ Nghe và đọc, không phải học. Chúng ta, những người Việt nếu thích trò chơi cùng sách vở, cầm Chu Dịch trên tay chắc hơn một lần. Đọc Chu Dịch chưa chắc hiểu được Chu Dịch, càng không thể sống với cái trí từ Chu Dịch. Tôi là một trong số nầy. Tôi đại khái biết đạo sinh nhất; nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Tôi cũng biết thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái; ngũ hành tương sinh, tương khắc…và hôm qua, tôi trôi theo.
Thêm một cái biết. Không tồi. Nhìn thêm một cảnh quan. Tốt đẹp. Lang thang mà không đi, thật ra, vẫn là đường bay của một con người. Tôi lang thang và thấy ra em đã có mặt trong tôi ngày nào tôi không biết. Mỗi ngày tôi sống với, muốn quên đi vẫn tồn tại; muốn nói yêu thương. Tôi thật tình khờ khạo yêu hoài một áng mây trôi. Hãy cho tôi cứ “ lang thang mà không đi “ qua muôn ngàn kích thước của chữ; qua vạn dặm sông hồ. Bay trên những tâm tình; nghe hương hoa từ những phương trời trôi giạt hẳn là quà tặng của trần gian.