NỐI DÀI,

Sự có mặt của nổi buồn cũng hữu lý như sự có mặt của hạnh phúc. Địa ngục sẽ không hiện hữu khi thiên đường không được thiết lập.
Không thể có chân hạnh phúc khi không có tự do. Không thể có tù ngục khi không có nổi buổn. Chưa chắc đúng.
Tự do hữu hạn và tự do vô hạn. Tù ngục hữu hình và tù ngục vô hình. Thói quen dẫn đến tự do cho đến một ngày lý trí tham dự.
Khi lý trí tham dự cũng là lúc cái chúng ta nghĩ về vô hạn kia lại là một nhà tù.
Một nổi buồn nhường chỗ cho một nổi buồn.
Một nhà tù nhường chỗ cho mốt nhà tù khác.
Hạnh phúc và thời gian
Thật ra con tim viết thơ sẽ dễ thương hơn là chúng ta dùng lý trí để lý luận.
Chúng ta không hề có “ Tự do đầu tiên và tự do cuối cùng. “ Chúng ta chỉ có giới hạn của nhận thức.
Khi chúng ta buông bỏ tù ngục cũng là lúc tự do không còn tồn tại. Chúng ta sống với như thể chúng ta chưa từng bận tâm về cái đã là.
Mặt trái của nổi buồn là dịch chuyển. Hướng đến của hạnh phúc là thăng hoa. dịch chuyển cùng thăng hoa sẽ gặp nhau ở một thời khắc nào đó.
Dấu hỏi nhỏ cho một hành trình dài : Không có tự do nổi buồn có thể dịch chuyển hay không ?
Câu trả lời- Không thể !
Không có tự do, hạnh phúc có thể thăng hoa hay không ?
Hình như, không thể !
Khi hạnh phúc là một truy tầm và nổi buồn từ một áp đặt
Chúng ta chưa từng thung dung dù chúng ta đã thung dung.
Chúng ta nghĩ mọi việc đều là thế, nhưng chúng ta chưa từng thôi ray rức về nó.
Tôi thật sự không biết con đường sẽ đi về đâu. “ Xẻ núi làm đường, gặp sông bắt cầu “ và “ tận nhân lực để tri thiên mệnh “ Ý thức về nổi buồn không phải để quên đi nhưng làm sao giải quyết về nó. Chúng ta không thể khuyên chúng ta- May mà chúng ta bước ra từ chiến tranh nên trân trọng hoà bình; hay một phiên bản khác, cũng nhờ cha ông đã cho chúng ta lớn lên trong đói khổ, nên hôm nay chúng ta mới biết thế nào là sự ắm no.
Tôi vẫn thích nhìn vấn đề và giải quyết vấn đề; hơn là nhìn vấn đề và chấp nhận như một thứ “ tự nhiên “
Cội rể của buồn là gì ?
Không phải mọi nỗi buồn đều có thể giải quyết
Nhưng không vì cuộc đời nầy có ma quỷ; chúng ta không giải quyết được vấn nạn của ma quỷ, chúng ta phải ôm nó và yêu.
Lan man về tự do và tù ngục, đồng lúc lan man về nổi buồn và hạnh phúc có được trên từng cá thể.
Khi hạnh phúc và nổi buồn bắt tay.
Khi tự do và tù ngục thống nhất.
Có thể con người đã men theo cái chết để sống. Cận kề cái chết là gì ? Nó là dấu hỏi về tự do, nó là nổi buồn thân phận.
Nàng viết : Em biết anh là một nổi buồn lớn.
Chàng viết : Anh có em là một nổi buồn lớn.
Có thể có một ngày cả hai cùng viết : Hạnh phúc là chúng ta đã được bên nhau, một phút, trong đời.

Leave a Comment