Lan man đã thành tánh. Tôi thường băng qua những cánh đồng cỏ non, những cánh đồng của chữ, những cạnh đồng tuyết trắng bao la, những cánh đồng lúa mì vàng như vói dài đến vô tận…cũng có thể là cánh đồng của riêng tôi. một thế giới thu nhỏ. Chỉ còn là một hạt cát. Chỉ còn là đôi mắt xanh. Chỉ còn là đóa hoa nhò, chỉ còn là truy niệm mỗi ngày…
Tôi nghe được bài ca từ cô ấy đăng lên. Lời ca mang hương hoa buổi sáng. Yêu ta và yêu người. Vui trên từng bước chân. Đối diện bình an trên từng nỗi buồn có mặt. Nhìn ngắm hiện tại đầy trân trọng cùng thương mến. Tôi thích đọc từng câu ngắn nhưng màu sắc lung linh. Chàng lái xe máy cày chầm chầm vào tim Nu. Đừng nói chàng lái phi cơ vào tim bồ tèo đấy. Tớ không tin. lái máy cày hay lái phi cơ đều được, mong đừng mang bom.
Khi tôi viết những dòng nầy, ngoài trời 28 độ. 32 độ là độ đông đá. Tôi nhìn xuống hàng rào, những chậu hoa dù không có hoa nhưng chúng vẫn xanh. Ơn trời phù hộ. Lạnh. Tôi chầm chậm hướng về Greenland, nơi tầm quan trọng của nó được thổi phồng lên, coi đó là một thực thể phải được thâu tóm cho một tầm ngắm mang tính chiến lược. Con đường hàng hải. Đất hiếm. Giao thương buôn bán là một thứ WIN WIN. Cả hai cùng có lợi. Đất hiếm, một thực thể có thật, nhưng lại nằm dưới lớp băng dầy, muốn khai thác là chuyện đấu với trời. Cái có được hiện tại ở Greenland là cá. Vậy thì, huyết mạch chiến lược đến từ đâu ? Dĩ nhiên, Greenland là một ông thần không linh, huyết mạch chiến lược đến từ người diễn giải.
Để đánh lạc hướng cho một tham vọng, mọi thứ đều có thể được diễn giải với một tâm thế khác. Sơn màu.
Tôi không thích hai từ “ hy vọng, “ khổ nỗi, ngoài hy vọng chúng ta lại không thể làm gì. Sức mạnh giải nghĩa đạo đức. Sức mạnh viết lại luật pháp. Tôi thích được ngồi viết “ anh yêu em “ thay vì ngồi viết về chiến tranh. Tôi thích ngồi viết thơ tình hơn là ngồi ưu tư đến những trái bom lơ lững không biết thời điểm nào chúng rớt xuống.
Tôi thích đọc truyện “ người tình đợi người tình cởi áo, “ nhưng nàng mặc thêm áo và bước đi. Không vui với người nầy nhưng vui với người kia. Một ngày của thanh đặng. Nàng biết chắc hắn không còn làm được gì, nàng cho hắn giấc mơ. Không phải giấc mơ nào cũng có thể giải mã. Tôi biết nàng cho tôi ngồi trên bong bóng, nhưng được ngồi trên bong bóng của nàng phải có căn tu.