Em hãy cứ là sông, là biển
Anh cứ bơi và bơi
Em cứ là ghềnh đá
Cùng em phút lánh đời
Một phút dài của đợi
Qua ngàn năm trôi qua
Gần nhau thôi không nói
Trăng nói giùm đôi ta
Một cọng một bằng không
Đôi môi em vẫn hồng
Anh cứ thích hôn lấy
Cười mỉm một cành thông
Con sóc đùa thanh thản
Tóc em về thênh thang
Em vén tóc như thể
Hôn em thêm đi, chàng
Một đời có thêm một
Chuyện tình thêm vài trang
Anh mỗi ngày mỗi viết
Chỉ viết riêng về nàng