Vói Mênh Mông

“ thơ là mẹ đẻ triết lý “
Hay thơ, cũng là triết lý
Vui cùng “ trái Bần thi sĩ “
“ thơ là nỗi nhớ mà thôi ! “

Anh chắc hôm nay không thường đội nón lên đồi
Chị cũng hết bận lòng lo lửa củi
Đoạn đường cũng trong hơn chẳng còn mưa bụi
Em cũng dư giờ rỉ rả làm thơ

Tôi ngồi đây, tay xóa khung mơ
Kéo hạnh phúc xuống tầng chân thật
Tôi còn lại và tôi đã mất
Đã không còn trong dự tính của ngày mai

Khi phong sương trên những bước dài
Phong sương là bạn
Khi thấy ra vô vàn hữu hạn
Cũng là khi thấy được cái vô cùng
Nụ cười ai tròn, ngọt, mượt như nhung

Tâm trung thường động
Trải sương khuya làm chiếu
Vói mênh mông.

Leave a Comment